Chuyển đến nội dung chính

XIN MỘT LẦN CHỜ NHAU ĐẾN CUỐI CON ĐƯỜNG

Mỗi người chúng ta khi sinh ra đã có cho mình một con đường, một số phận riêng để đi. Chúng ta có thể là kẻ đơn độc trong một giai đoạn, một thời kỳ nào đó, song sẽ đến một thời điểm mà ta không ngờ trước được, có người bước chân vào cuộc hành trình của đời mình. Ấy là khi  biết rung động trước một người, biết trao đi yêu thương và nhận lại thương yêu…

Có ai đó đã từng nói, muốn đi nhanh hãy đi một mình, muốn đi xa hãy đi cùng nhau. Quả thật vậy, nếu bước chân ta nhanh chậm do mình ta điều khiển, rõ ràng rất dễ để có thể biết được tiến độ của chính mình và con đường dù dài dù xa sẽ là mục tiêu để ta chinh phục. Nhưng cuộc sống này không chỉ có một mình ta là chiến binh và thử thách không phải chỉ có một mình ta chinh phục. Đó là lý do vì sao chúng ta có thể dễ dàng chấp nhận người khác bước vào cuộc sống của mình, nuôi thương nhớ và cùng họ dìu nhau qua những nỗi đau.

Chờ đợi hẳn luôn có một ý niệm riêng của nó. Đôi khi sự chờ đợi làm chúng ta thấy mỏi mệt, muốn buông xuôi.

Bởi chờ đợi vốn dĩ không đáng sợ, mà điều đáng sợ là không biết phải chờ đợi đến bao giờ. Nhưng nếu có thể, hãy dành cho nhau dù chỉ là khắc khoải đợi mong, để ta biết rằng người cần ta biết bao nhiêu và ta cũng cần người nhiều như thế nào.

Con sâu trong kén phải đủ ngày đủ tháng mới dám trút bỏ mình để hóa bướm bay đi…

Em bé trong nôi phải đến ngày đủ cứng cáp mới cất tiếng bi bô gọi ba gọi mẹ…

Cuộc sống này phải đến lúc ta đủ tự tin với tình yêu mới giăng cho ta sự thử thách của năm tháng đợi chờ…

Liệu ta có đủ can đảm để chờ nhau thêm một chút?

Bản ngã của cuộc đời là xoay vần, là công bằng dành cho tất cả. Nếu chỉ một mình ta độc bước, chỉ một mình ta đơn côi chống chọi, dù mạnh mẽ cũng sẽ thấy mình cô độc biết bao nhiêu.

Thế nên, nếu phải lòng nhau rồi, hãy chờ nhau lâu hơn một chút. Chờ cho sự can đảm dẫn lối trái tim yêu.

Đừng mãi bỏ đi xa xôi để rồi khi quay lại mới nhận ra đã tự ta làm vụt mất đi điều quan trọng. Hãy tận tâm chờ đợi, như khoảng thời gian dành cho một sự thử thách của tuổi xuân, cho một mối tình cần một lời giải đáp.

Để rồi sau tất cả, sau những hoang hoải hay ngỡ ngàng, chúng ta nhận ra rằng mình tin yêu nhau nhiều như thế, đã cùng nhau đi qua những quãng ngày dài như thế, sự chờ đợi có nghĩa lý gì đâu? 

Cuộc sống này có muôn vạn kiếp người, có thể ta sẽ lại tìm tay nắm tay một ai đó xa lạ khác, có thể ta sẽ chọn cách bước đi một mình như tránh né những vết thương… Nhưng trên hết, những bước chân đi chậm lại cũng làm ta cảm thấy thăng bằng và vững chãi hơn đôi chút. 

Vậy nên, ngại ngần chi một lần chờ đợi… 

Chờ nhau một lần trong đời, có được không?

Sưu tầm.

Popular Posts

RỐI LOẠN PHÁT TRIỂN Ở TRẺ EM - NÊN HIỂU NHƯ THẾ NÀO VỀ QUAN ĐIỂM CHO RẰNG NHỮNG RỐI LOẠN PHÁT TRIỂN Ở TRẺ MẮC PHẢI LÀ DO CÁCH GIÁO DỤC VÀ TIẾP XÚC TỪ PHIÁ GIA ĐÌNH CỦA TRẺ

Hiện nay với sự phát triển của các phương tiện truyền thông, nhiều người tin rằng những rối loạn phát triển như tự kỷ, ADHD, chậm phát triển tâm thần, chậm phát triển ngôn ngữ, khó khăn trong học tập… không phải do cách giáo dục của gia đình, thì cũng không ít người lên án cho rằng nguyên nhân chính gây ra những rối loạn trên là do cách giáo dục, tiếp xúc với trẻ của gia đình (cưng chìu, ít tương tác, ít tiếp xúc với trẻ, bỏ bê trẻ..) điều này nên được nhìn nhận như thế nào ? Ngày nay, với sự phát triển của đời sống hiện đại, bên cạnh những lợi ích của những thành quả vượt bậc ấy là những hệ lụy đi kèm theo. Khi chúng ta nhìn ở một góc độ tổng thể khách quan, những hệ lụy này có ảnh hưởng đến chất lượng đời sống cũng như là sự phát triển về cả tâm lí – thể chất của con người. Tiếp cận ở một phương diện cụ thể hơn, sự phát triển của các phương tiện truyền thông cũng góp phần không nhỏ đối với đời sống xã hội. con người được tiếp cận nhiều hơn với tri thức khoa học, tiện lợi ...

LI DỊ - NHỮNG CON SỐ "ẤN TƯỢNG"

Có lẽ hình phạt khủng khiếp nhất đối với con người đó là “bất tử trong cô độc”. Trải qua lịch sử hình thành dài lâu từ thưở sơ khai cho đến ngày hôm nay, con người không ngừng phát triển những cách thức và công nghệ phát triển sự giao tiếp ngày một tinh vi hơn. Để thoát khỏi cảm giác cô độc như 1 hình phạt kia, con người luôn tìm đến với nhau, gắn kết cùng nhau sau khi trải qua một hành trình dài cho việc tìm hiểu và tạo nên sự hòa hợp dựa trên cách thức gắn kết rất đổi cao cả, đó chính là tình yêu. Có lẽ ai cũng có cách nhìn, cách thể hiện cho riêng mình điều đó mang đậm bản sắc cá nhân, một nét đặc trưng về tính cách. Những quy tắc này không đâu xa lạ, chỉ là tập hợp một số cách ứng xữ trong giao tiếp mà điều này sẽ góp phần làm cho chúng ta “yêu và được yêu” một cách trọn vẹn nhất có thể, nhưng chắc hẳn nhiều lúc chúng ta sẽ dễ lãng quên trong cuộc sống đầy tranh đua và mệt mỏi. Dù là vô tình hay hữu ý xin hãy trân trọng từng giây phút khi yêu, một sự chú tâm dù là rất nhỏ ...

VAI TRÒ CỦA GIÁM SÁT TRONG THAM VẤN – TRỊ LIỆU TÂM LÝ

Công việc tham vấn - trị liệu tâm lý luôn là một lĩnh vực đầy bí ẩn, đầy cuốn hút khi bạn sử dụng chính “con người của nhà tham vấn/nhà trị liệu” để làm việc với thân chủ - những người đang có những vấn đề khó khăn về tâm lý, rối loạn về chức năng về tâm lý. Dựa trên những kỹ thuật đặc trưng tác động đến tâm lý con người thông qua tiến trình trao đổi/chia sẻ, cung cấp thông tin…xin tạm được gọi là “điều trị thông qua lời nói”. Chính bản thân những nhà chuyên môn về tâm lý, nhà thực hành tâm lý cũng là con người. Đôi lúc, họ trở nên mệt mỏi với khó khăn trong những ca can thiệp, những trường hợp mà bản thân nhà tham vấn/trị liệu thấy “con người của chính mình” trong những rắc rối bản thân TC (thân chủ) đang gặp phải, đó là những vấn đề rắc rối trong công việc, các mối quan hệ, việc vận dụng các liệu pháp can thiệp…chính những vấn đề này, đòi hỏi có sự can thiệp và hỗ trợ từ những người giám sát (NGS). Một nhà trị liệu/hay một nhà tham vấn với những kỹ năng thực hành tu...