Chuyển đến nội dung chính

VAI TRÒ CỦA GIÁM SÁT TRONG THAM VẤN – TRỊ LIỆU TÂM LÝ



Công việc tham vấn - trị liệu tâm lý luôn là một lĩnh vực đầy bí ẩn, đầy cuốn hút khi bạn sử dụng chính “con người của nhà tham vấn/nhà trị liệu” để làm việc với thân chủ - những người đang có những vấn đề khó khăn về tâm lý, rối loạn về chức năng về tâm lý. Dựa trên những kỹ thuật đặc trưng tác động đến tâm lý con người thông qua tiến trình trao đổi/chia sẻ, cung cấp thông tin…xin tạm được gọi là “điều trị thông qua lời nói”.
Chính bản thân những nhà chuyên môn về tâm lý, nhà thực hành tâm lý cũng là con người. Đôi lúc, họ trở nên mệt mỏi với khó khăn trong những ca can thiệp, những trường hợp mà bản thân nhà tham vấn/trị liệu thấy “con người của chính mình” trong những rắc rối bản thân TC (thân chủ) đang gặp phải, đó là những vấn đề rắc rối trong công việc, các mối quan hệ, việc vận dụng các liệu pháp can thiệp…chính những vấn đề này, đòi hỏi có sự can thiệp và hỗ trợ từ những người giám sát (NGS).
Một nhà trị liệu/hay một nhà tham vấn với những kỹ năng thực hành tuyệt vời, điều này chưa chắc rằng đây là một người giám sát tuyệt vời. Những kỹ năng được rèn luyện thông qua quá trình hành nghề tạo nên những kinh nghiệm mang tính chuyên môn cao là một điều kiện tiên quyết, nhưng bên cạnh đó NGS cần phải có sự nhạy cảm cần thiết – chắc chắn hữu ích trong công việc giám sát. Mục đích của hoạt động giám sát là thông qua quá trình tương tác để đảm  bảo sự cân bằng nơi nhà tham vấn/nhà trị liệu tâm lý trong việc can thiệp (đối với TC đang được hỗ trợ) và sự đối đầu (quá trình này được xem như là 1 tiếng vọng nơi con người của nhà tham vấn/trị liệu gặp phải tạo nên những tác động ảnh hưởng đến việc tiếp cận và trị liệu/tham vấn nơi người thực hành hỗ trợ/trị liệu tâm lý). Ngoài ra, còn đảm bảo tính chính xác, khoa học về chuyên môn cũng như cách tiếp cận/thực hiện kỹ thuật tác động đến tâm lý thân chủ một cách hiệu quả và tối ưu.
Giống như tiến trình tham vấn/trị liệu tâm lý thì hoạt động giám sát này được thực hiện trong một khung làm việc được thiết lập. Trong quá trình giám sát, người giam sát có đôi lúc sẽ phải đối mặt với các tình huống mang tính “đối kháng”, “xung đột” với người được giám sát trong việc đánh giá vấn đề nơi TC, về kỹ thuật và cách tiếp cận mà người được giám sát tiến hành với thân chủ mình đã thật sự phù hợp chưa, còn hạn chế về điều gì…do đó, bên cạnh những đòi hỏi mang tính sống còn đó là kinh nghiệm thực hành lâm sàng đó chính là đạo đức của người giám sát. Một khi họ lạm dụng quyền giám sát thì hậu quả sẽ trở nên nghiêm trọng khi mà các kết quả được đánh giá trở nên “méo mó” so với tiêu chuẩn thực tế, báo cáo một cách gay gắt hay thiếu trung thực về sự tiến bộ, bị tác động bởi các thành kiến cá nhân không chỉ ảnh hưởng đến người được giám sát mà tệ hại hơn đó chính là tác động tiêu cực quá trình “chửa lành” từ thân chủ.
Nhiệm vụ đầu tiên mang tính tiên quyết và đóng một vai trò quan trọng đó chính là tạo nên một môi trường học tập an toàn từ những kiến thức chuyên môn khoa học kết hợp với những kinh nghiệm tực tiễn lâm sàng nhằm tạo nên sự phát triển tích cực, thúc đẩy “sự lớn lên – trưởng thành về mặt chuyên môn” nơi người được giám sát. Một khung làm việc cho quá trình giám sát được thiết lập với những giới hạn rõ ràng, mục tiêu rõ ràng dựa trên sự bình đẳng và thân thiện. Với quá trình chuyển tiếp này, những thách thức dành cho giám sát viên thật sự không hề nhỏ đó chính là: luôn có những tình huống mang tính đối kháng và xung đột về quan điểm về hệ quy chiếu…giữa giám sát viên và người được giám sát; bên cạnh đó là sự trao dồi không ngừng nghĩ kiến thức chuyên môn, cập nhật những thông tin mới, kỹ thuật mới lấp đầy những khoảng trống chuyên môn với một tinh thần cầu tiến không xấu hổ từ giám sát viên; thông qua tiến trình làm việc giám sát viên sẽ truyền đạt và lưu ý với người được giám sát về đạo đức nghề nghiệp, tính nhân văn trong công việc….
Vậy những phẩm chất nào cần có từ những con người chính danh với tên gọi giám sát viên ?
Đây cũng chính là vấn đề được nghiên cứu bởi De la Torre và Applebaum (1974). Bên cạnh đạo đức nghề nghiệp, những kiến thức chuyên môn và kinh nghiệm thực tiễn lâm sàng thì người giám sát cần có được sự khéo léo, nhạy cảm trong quá trình làm việc. Sự đồng cảm với thân chủ và người thực hành công việc hỗ trợ và can thiệp tâm lý được giám sát. Thái độ tôn trọng tính chất công việc, đạo đức cũng như con người. Cam đảm trước những thách thức, thẳng thắn trong việc đối phó với những khó khăn (của riêng mình và cả những khó khăn từ những người được giám sát). Người giám sát như một chiếc gương phản chiếu, điều này có một ý nghĩa quan trọng giúp cho người được giám sát sẽ nhìn nhận được bản chất vấn đề đang xảy ra là gì ? có những sai lầm hay thách thức nào xuất phát từ chính con người mình không ? Hay chiến lược can thiệp tâm lý này đã phù hợp chưa ? kỹ thuật kia được sử dụng đã tạo nên những thay đổi tích cực mang tính tối ưu trong tiến trình tham vấn/ hay trị liệu ?. Không chỉ là một người giám sát mà đó là hình ảnh một người thầy dẫn dắt, và cả một học sinh cùng học, cùng trao dồi thêm kiến thức với người được giám sát.
Giám sát không phải là phân tích, khi lắng nghe với sự phân tích sẽ đòi hỏi sự chú ý, quá trình đối phó với những tưởng tượng vô thức cũng như nguồn gốc lịch sử của cuộc xung đột…được cung cấp từ thân chủ. Nhưng cũng là một quá trình lắng nghe, với vai trò là một giám sát viên thì đòi hỏi lắng nghe có sự chọn lọc từ những mục tiêu được định hướng rõ ràng cần được học tập với những khoảng thời gian được giới hạn nhất định.  Giúp người được giám sát thấu hiểu về những quy trình vô thức đang xảy ra nơi người được giám sát và cả thân chủ. 

 Tiếp theo --> 

Popular Posts

RỐI LOẠN PHÁT TRIỂN Ở TRẺ EM - NÊN HIỂU NHƯ THẾ NÀO VỀ QUAN ĐIỂM CHO RẰNG NHỮNG RỐI LOẠN PHÁT TRIỂN Ở TRẺ MẮC PHẢI LÀ DO CÁCH GIÁO DỤC VÀ TIẾP XÚC TỪ PHIÁ GIA ĐÌNH CỦA TRẺ

Hiện nay với sự phát triển của các phương tiện truyền thông, nhiều người tin rằng những rối loạn phát triển như tự kỷ, ADHD, chậm phát triển tâm thần, chậm phát triển ngôn ngữ, khó khăn trong học tập… không phải do cách giáo dục của gia đình, thì cũng không ít người lên án cho rằng nguyên nhân chính gây ra những rối loạn trên là do cách giáo dục, tiếp xúc với trẻ của gia đình (cưng chìu, ít tương tác, ít tiếp xúc với trẻ, bỏ bê trẻ..) điều này nên được nhìn nhận như thế nào ? Ngày nay, với sự phát triển của đời sống hiện đại, bên cạnh những lợi ích của những thành quả vượt bậc ấy là những hệ lụy đi kèm theo. Khi chúng ta nhìn ở một góc độ tổng thể khách quan, những hệ lụy này có ảnh hưởng đến chất lượng đời sống cũng như là sự phát triển về cả tâm lí – thể chất của con người. Tiếp cận ở một phương diện cụ thể hơn, sự phát triển của các phương tiện truyền thông cũng góp phần không nhỏ đối với đời sống xã hội. con người được tiếp cận nhiều hơn với tri thức khoa học, tiện lợi ...

LI DỊ - NHỮNG CON SỐ "ẤN TƯỢNG"

Có lẽ hình phạt khủng khiếp nhất đối với con người đó là “bất tử trong cô độc”. Trải qua lịch sử hình thành dài lâu từ thưở sơ khai cho đến ngày hôm nay, con người không ngừng phát triển những cách thức và công nghệ phát triển sự giao tiếp ngày một tinh vi hơn. Để thoát khỏi cảm giác cô độc như 1 hình phạt kia, con người luôn tìm đến với nhau, gắn kết cùng nhau sau khi trải qua một hành trình dài cho việc tìm hiểu và tạo nên sự hòa hợp dựa trên cách thức gắn kết rất đổi cao cả, đó chính là tình yêu. Có lẽ ai cũng có cách nhìn, cách thể hiện cho riêng mình điều đó mang đậm bản sắc cá nhân, một nét đặc trưng về tính cách. Những quy tắc này không đâu xa lạ, chỉ là tập hợp một số cách ứng xữ trong giao tiếp mà điều này sẽ góp phần làm cho chúng ta “yêu và được yêu” một cách trọn vẹn nhất có thể, nhưng chắc hẳn nhiều lúc chúng ta sẽ dễ lãng quên trong cuộc sống đầy tranh đua và mệt mỏi. Dù là vô tình hay hữu ý xin hãy trân trọng từng giây phút khi yêu, một sự chú tâm dù là rất nhỏ ...