Một sớm tinh mơ thức dậy, khung cửa sổ với sắc vàng nhẹ hoà quyện với trời xanh của bao ngày dường như không còn ghé thăm như mọi ngày. Màu trắng xoá cứ rơi đều đều phía trước báo hiệu cho những rung cảm từ bên trong mà không phải khi nào mới có thể cảm nhận những lúc thế này. Mưa! Cơn mưa đầu tháng 6 lạnh lùng kia đến thật rồi, mưa mang sầu cho nhân thế hay mưa lại đưa những kỉ niệm xa xưa ùa về...Một buổi sáng bắt đầu một ngày mới với cơn mưa to, những đám mây đen xám xịt với những cơn gió buốt...như đủ để tạo nên một cảm giác lành lạnh nơi tâm hồn đã bao lần chấp vá...tôi ngồi lặng yên nơi một góc uống thật vội ly cà phê , đắm mình trong giai điệu trầm lắng "đời vẻ tên tôi tuyệt vọng, vì lỡ nơi đây nặng tình, từ đó tôi chìm giữa mênh mông...Như tìm thấy chính mình trong cái mênh mông và lạc lõng. Và rồi, khi chợt thức giấc lại thật vội vả với cái ồn ào huyên náo của cuộc sống chốn thị thành, ta chợt nhận ra rằng ở đâu đó tình yêu nơi nao trong góc tâm hồn ta cũng đã bay đi theo những cơn mưa phùn ấy.
Cái nắng sớm lấp lánh xuyên từng kẻ lá, giọt sương vương nhẹ trên lá sao ngắn ngủi quá chưa kịp biết được bước đi thời gian là nhanh hay chậm để rồi phải khóc buồn những giọt lệ trên mi vì cơn mưa. Mưa! Con phố kỉ niệm một chiều mưa vô tình lại để những nỗi buồn không tên, nó đến khi nào không hay - góc phố kỹ niệm, những góc cà phê quen thuộc, vẫn là vị đắng ấy...sao hôm nay cà phê vẫn nhạt ! Vang đâu đó là những khúc ca xưa ngân lên nhưng thật nhẹ và nhỏ như chìm dần vào những tiếng mưa rơi nặng hạt hay một góc phố nào đó, cũng dưới cơn mưa biết bao kỹ niệm thật êm ái và để rồi mưa lại xoá đi tất cả chỉ trừ có kỉ niệm - những điều gì đó nhói lòng, vẫn luôn chực chờ như nuốt chủng lấy cái góc tối vỗn đã vĩnh hàng nơi tâm hồn của nó... Hay xa xăm hơn là bóng ai đó đang khuất dần mưa ướt át rơi dài trên khuôn mặt đủ làm ta phân vân không biết rằng giọt lệ hay giọt mưa đang lăn dài và lăn dài. Mưa! Mưa có đang hờn giận hay trách thầm ai không...Nếu có...xin chỉ vu vơ và nhẹ nhàng thôi nhé.
Ngày buồn dần trôi theo từng cánh chim về phía chân trời xa. Mưa vẫn cứ rơi dưới từng đám mây xám trông thật vô hồn. Dõi mắt nhìn theo cánh chim kia ta lại tự hướng mình cũng về một nơi xa xăm nào đó rất vô định. Phải chăng ở nơi nào đó, ngày mưa cũng đến và gieo cho ai đó những bâng khuâng, xao xuyến. Lặng! Thật lặng trong tâm hồn và suy nghĩ với những cảm xúc bất chợt như thế, và mong sao cơn mưa kia cũng có thể gột sạch đi những điều mà ta chất chứa để rồi lòng ta như được khai sáng vào một buổi bình minh mới. Điều tốt đẹp kia sẽ quay trở về một chút thôi nhé, một chút đủ để cảm, một chút đủ để nhớ nhung, đủ để xao xuyến và xin mi kia đừng ước lệ.
Tựa cửa sổ, thơ thẩn và đâu đó trong ta xen lẫn tiếng tí tách của những giọt cà phê vừa đen, thật đắng nhưng lạ thay ta không thể vứt bỏ nó, đó như là những hoài niệm về kí ức ngày xưa. Vẫn còn đây, còn nguyên vẹn một ngày mưa khi ta trông ngóng và chờ đợi để mang lại một điều gì đó thật nhỏ bé nhưng với thật ý nghĩa cho một người, và vẫn như mọi khi ta lại... không thể nói thành lời. Ta âm thầm mong, âm thầm nhớ nhung như cách mà ta đã chọn, như lần đầu ta ngại ngùng nhớ và yêu tự thuở nào. Mưa lại rơi, nắng cũng phai dần.
Dường như cơn mưa đến với tiếng mưa là đủ để khoả lấp đi sự im lặng một góc phòng khi buổi chiều dần kết thúc một ngày đầy mệt mỏi. Không âm thanh nào khiến lòng ta nhiều cảm xúc hơn lúc này, và cũng chỉ có thế thôi. Nhưng với tôi dường như cơn mưa là chưa đủ để vơi đi sự khắc khoải mà bấy lâ chờ đợi. Kí ức về những ngày mưa ư? Không! Ngay lú này tôi không biết điều đó gọi là gì, khi bất chợt cũng một chiều mưa tầm tã ta nhận được một niềm vui nhỏ bé khi cầm điện thoại lên, hay đâu đó là những xúc cảm cũng rất bất ngờ và khó tả trong những tiếng mưa đêm, ta lại được nghe giọng nói của ai đó... Đó là những kỉ niệm hay là kí ức ? Bỗng dưng dưới cơn mưa lòng ta lại vấn vương và thật vô định và khó hiểu bởi những điều như thế.