Từ một đến hai tuổi, lúc đầu bắt đầu sờ mó đủ thứ, thì việc sờ mó phân, có khi cho vào miệng là một hiện tượng bình thường; trẻ ở tuổi ấy chưa cảm nghĩ phân là bẩn, là thối. Nhưng đây là điều mà người lớn tập trung cấm kỵ, cho nên thói ấy mất đi sau một thời gian ngắn. Sau 4-5 tuổi là triệu chứng bất thường, chứng tỏ một tình trạng thoái lùi khá xa. Có thể thấy trong trường hợp nhiễu tâm vì bị bỏ rơi, vì chấn thương tình cảm nặng nề, trong trường hợp chậm phát triển nặng. Bạ gì cho vào miệng nuốt luôn (giấy, giẻ, vụn gọt bút chì…) cũng là một triệu chứng tương tự.
Nguồn bài viết: http://tamlytrilieu.wordpress.com
Có lẽ hình phạt khủng khiếp nhất đối với con người đó là “bất tử trong cô độc”. Trải qua lịch sử hình thành dài lâu từ thưở sơ khai cho đến ngày hôm nay, con người không ngừng phát triển những cách thức và công nghệ phát triển sự giao tiếp ngày một tinh vi hơn. Để thoát khỏi cảm giác cô độc như 1 hình phạt kia, con người luôn tìm đến với nhau, gắn kết cùng nhau sau khi trải qua một hành trình dài cho việc tìm hiểu và tạo nên sự hòa hợp dựa trên cách thức gắn kết rất đổi cao cả, đó chính là tình yêu. Có lẽ ai cũng có cách nhìn, cách thể hiện cho riêng mình điều đó mang đậm bản sắc cá nhân, một nét đặc trưng về tính cách. Những quy tắc này không đâu xa lạ, chỉ là tập hợp một số cách ứng xữ trong giao tiếp mà điều này sẽ góp phần làm cho chúng ta “yêu và được yêu” một cách trọn vẹn nhất có thể, nhưng chắc hẳn nhiều lúc chúng ta sẽ dễ lãng quên trong cuộc sống đầy tranh đua và mệt mỏi. Dù là vô tình hay hữu ý xin hãy trân trọng từng giây phút khi yêu, một sự chú tâm dù là rất nhỏ ...