Chuyển đến nội dung chính

TỰ KỶ (AUTISM) MỘT SỐ BIỂU HIỆN LÂM SÀNG Ở TRẺ TỰ KỶ

KHIẾM KHUYẾT VỀ QUAN HỆ XÃ HỘI :

      Không cười ở tháng thứ 3 và không phản ứng người lạ ở tháng thứ 8.
         Là đặc điểm trung tâm của bệnh tự kỷ (Kanner, 1943). Trẻ tự kỷ có khuynh hướng tránh tiếp xúc và ít biểu lộ sự lưu tâm đến giọng nói của người khác.
         Chúng không thay đổi tư thế hoặc không giơ tay khi sắp được bồng bế như trẻ bình thường.
         Cảm xúc thờ ơ, vẻ mặt không diễn cảm.
         Ở trẻ tự kỷ có trí tuệ khá, dấu hiệu khiếm khuyết quan hệ xã hội có thể không rõ rệt cho đến năm 2 tuổi.
         Lúc nhỏ, trẻ có thể tránh tiếp xúc bằng mắt (eye contact), ( cái nhìn ngoại vi) hoặc nhìn như thể người đối diện trong suốt (cái nhìn xuyên tường) nhưng có thể chấp nhận nếu được vuốt ve và đặt ngồi trong lòng mẹ.
         Tuy nhiên, trẻ thường không phát triển hành vi gắn bó, không đi theo bố mẹ trong nhà.
         Hầu hết trẻ tự kỷ không sợ người lạ, không lo âu khi chia lìa bố mẹ. Không chơi chung với trẻ cùng tuổi và chủ động tránh những trẻ này.
         Khi lớn lên, trẻ có thể phát triển khả năng gắn bó với cha mẹ và những người lớn khác. Một số trẻ có thể chơi chung với bạn hoặc tham gia một số trò chơi vận động thể lực.
         Tuy nhiên trẻ vẫn khiếm khuyết về mặt xã hội. Trẻ thường ít quan tâm đến trò chơi nhóm và không thiết lập được quan hệ với bạn cùng tuổi. Tuổi đi học: Tiếp xúc nghèo nàn, không chơi với trẻ cùng lứa, không đồng cảm, không biết được phản ứng của người khác: nói và làm những điều không thích hợp về mặt xã hội.
CÁC VẤN ĐỀ VỀ GIAO TIẾP
Khiếm khuyết giao tiếp phi ngôn ngữ
         Lúc nhỏ, trẻ thường biểu lộ nhu cầu qua tiếng khóc. Lớn lên, trẻ biểu lộ ý muốn bằng cách kéo tay người lớn đến vật mong muốn. Thường khi đó, trẻ không diễn cảm qua nét mặt.
         Không biết chỉ tay, không biết gật đầu, lắc đầu.
         Không tham gia các trò chơi bắt chước. Không có khả năng bắt chước làm theo những việc làm của bố mẹ như những trẻ bình thường vẫn làm.
         Không hiểu được ý nghĩa của những cử chỉ, điệu bộ của người lớn.
         Trẻ lớn, đôi khi có thể sử dụng và có khi hiểu được cử chỉ điệu bộ của người lớn. Một số trẻ đạt đến khả năng chơi bắt chước, nhưng cách chơi thường vẫn có tính rập khuôn và lập đi lập lại.
         Nói chung, trẻ tự kỷ vẫn có thể biểu lộ cảm xúc vui, sợ, giận dữ… nhưng cách thể hiện có khuynh hướng cực đoan. Nét mặt thường không diễn tả ý nghĩa. Một số trẻ hầu như thể hiện nét mặt vô cảm.
Không hiểu lời nói
         Có thể từ nhẹ đến mức độ chẳng bao giờ hiểu được lời nói.
         Ở mức độ nhẹ, trẻ có thể tuân theo những chỉ dẫn đơn giản, nếu chỉ dẫn được đưa ra đúng bối cảnh tức thời, hoặc có kèm theo những cử chỉ, điệu bộ minh họa tương ứng.
         Trẻ bị khiếm khuyết khả năng hiểu những ý nghĩa trừu tượng và tinh tế.
         Tính hài hước và diễn đạt thành ngữ cũng bị nhầm lẫn ngay cả ở những trẻ tự kỷ thông minh nhất.
Khiếm khuyết về phát triển lời nói
         Nhiều trẻ tự kỷ ít bập bẹ trong năm đầu tiên. Gần phân nửa trong số 11 trẻ tự kỷ của Kanner vẫn câm nín cho đến 5 tuổi.
         Khiếm khuyết về ngôn ngữ là một trong những tiêu chuẩn chính để chẩn đoán tự kỷ, trẻ có thể không nói, phát ra những âm vô nghĩa hoặc các âm thanh lập đi lập lại.
         Khoảng 1/2 trẻ tự kỷ sẽ bị câm nín suốt đời (Ricks & Wing, 1976).
         Nếu trẻ phát triển lời nói, thường lời nói cũng sẽ có bất thường. Nhiều trẻ nói vô nghĩa, nói vẹt (echolalia: nhại lời). Trẻ có thể nhại lại lời nói của người khác một cách chính xác, nhưng thường ít hoặc chẳng hiểu được ý nghĩa của chúng. Nhại lời nặng có thể khiến câu cú bị méo mó và rời rạc. Một số trẻ có thể sao lại chính xác những cụm từ của người khác nói, đôi khi nhại đúng cả âm sắc giọng nói.
         Trong giai đoạn đầu của sự phát triển ngôn ngữ, có thể có hiện tượng hoán đổi đại từ nhân xưng.
         Giọng nói có thể giống robot, đặc trưng bởi sự đơn điệu, phẳng lặng, không thay đổi, ít nhấn giọng và không diễn cảm.
         Một số trẻ nói với mục đích “tự kích thích”, lời nói có tính chất lập đi, lập lại, không liên quan đến những việc thực sự đang diễn ra xung quanh (Lovaas, 1977).
         Trẻ nhỏ có thể gặp các vấn đề về phát âm, khi lớn lên tình trạng này có thể giảm.
         Đối lập với khả năng nhại lời chính xác, những lời nói tự nhiên của trẻ lại có nội dung rất nghèo nàn, vốn từ ít ỏi.
         Có thể dùng kiểu nói như đang hát, kéo dài một số âm hoặc từ nào đó trong câu. Câu nói thường được kết thúc kiểu câu hỏi (lên giọng ở cuối câu).
         Cấu trúc ngữ pháp bất thường, không thành thục, thường gặp trong lời nói tự nhiên của trẻ.
         Trẻ tự kỷ có thể đặt tên riêng cho đồ vật theo cách của mình, hoặc dùng những từ riêng mà người khác không thể hiểu được .
         Không biết sử dụng hoặc sử dụng không đúng các giới từ, liên từ và đại từ.
         Trẻ có khuynh hướng không sử dụng lời nói để giao tiếp. Thường nói rập khuôn, lập đi lập lại.
         Không biết dùng lời nói để diễn tả ý trừu tượng. Không biết nói về chuyện quá khứ, chuyện tương lai hoặc chuyện không xảy ra trước mắt.
         Tiến bộ hơn, một ít trẻ tự kỷ có thể nói về điều trẻ quan tâm, nhưng một khi người lớn đáp ứng và bắt đầu nói chuyện với trẻ thì trẻ lại bỏ dở và rút khỏi cuộc nói chuyện ấy. Nói chung, trẻ vẫn thiếu khả năng tương tác qua lại.
         Nói nhiều hơn hiểu( trẻ bt tiếp nhận ngôn ngữ và hiểu ngôn ngữ trước khi biết nói).
         Không có khả năng bắt chước.
         Không hiểu các từ trừu tượng.
Hành vi bất thường
Trò chơi: Theo mốc phát triển của Spitz:
      Xây tháp với các khối lúc 12 – 14 tháng
      Cho búp bê ăn hay nói chuyện điện thoại đồ chơi khi 16 – 18 tháng
      Chơi giả bộ phức tạp khi 18-20 tháng
( cho ăn, thay đồ, đặt búp bê hay gấu bông lên giường ,đẩy xe, chơi trò lái xe đi làm, đậu xe).
Chống lại sự thay đổi.
Trẻ tự kỷ thường khó chịu trước những thay đổi trong môi trường sống quen thuộc của chúng. Một sự thay đổi nhỏ trong thông lệ thường ngày có thể làm trẻ nổi cơn tam bành.
Nhiều trẻ hay xếp đồ chơi và vật dụng thành hàng dài và rất khó chịu nếu như trật tự này bị thay đổi. Hiện tượng này gặp ở trẻ tự kỷ có chậm phát triển trí tuệ nhiều hơn gấp hai lần so với trẻ tự kỷ có trí thông minh bình thường (Bartak & Rutter, 1976).
Hầu hết trẻ tự kỷ đều chống lại việc học và thực hành một hoạt động mới.
Hành vi mang tính nghi thức, thúc ép :
Các hành vi mang tính nghi thức, thúc ép thường liên quan đến những thông lệ cứng nhắc như: từ chối ăn một loại thức ăn nào đó; hoặc là những hành vi có tính rập khuôn, lập đi lập lại, vd: vung vẩy hai cánh tay, hoặc đưa bàn tay lên gần mặt rồi xoắn vặn hoặc bật bật các ngón tay.
Trẻ lớn có thể phát triển các hành vi mang tính ám ảnh, vd: hỏi đi hỏi lại cùng một câu hỏi, và các hành vi có tính thúc ép, vd: hay sờ đụng vào một số đồ vật nào đó.
Các hành vi mang tính nghi thức, thúc ép thường xảy ra ở bệnh nhân tự kỷ không bị chậm phát triển trí tuệ hơn là bệnh nhân có trí tuệ kém (Bartak & Rutter, 1976).
Những sự gắn bó bất thường :
Nhiều trẻ tự kỷ có sự gắn bó mạnh mẽ với những đồ vật khác thường, như: một món đồ chơi nào đó như trái banh chẳng hạn. Trẻ có thể luôn mang theo món vật đó bên mình, và nếu có ai đó lấy vật này đi thì trẻ sẽ giận dữ, phản kháng lại ngay. Nếu vật này vẫn không được trả lại, trẻ thường sẽ quay sang tìm kiếm một món đồ khác để thay thế. Gắn bó một cách bất thường vào chi tiết ,  hình thức đặc biệt của đồ vật mà không quan tâm đến sự sử dụng thực sự của nó, thường có kèm các động tác liếm và ngửi.
Các đáp ứng không bình thường với những trải nghiệm giác quan.
Trẻ tự kỷ có thể bị mê hoặc bởi các bóng đèn, các hoa văn, những vật có chuyển động xoay tròn, hoặc một thứ âm thanh nào đó.
Trẻ thao tác trên đồ vật, đồ chơi không theo các cơ năng thông thường của món đồ đó, mà như để thỏa mn sự kích thích của cc gic quan. Không trả lời khi được gọi tên nhưng phản ứng rất nhanh với các âm thanh: tiếng tic tắc của đồng hồ đeo tay, xào xạc của lá cây...Say mê với những âm thanh tự tạo ra như gãi hoặc gõ vào các đồ vật, không sợ nguy hiểm.
Trẻ có thể kiên trì làm đi làm lại các thao tác xếp đồ vật thành hình dài, xếp chồng đồ vật lên nhau hoặc xoay một món đồ để nó xoay tròn. Trẻ cũng có thể làm đi làm lại những việc như dội nước bồn cầu hoặc liên tục tắt mở các bóng đèn.
Tuy tránh né các tiếp xúc cơ thể, nhưng một số trẻ tự kỷ rất thích các trò chơi mạnh bạo, vd: tung hứng, cù lét, đánh đu, “bay tàu bay”…
Rối loạn về vận động
         Các mốc chuyển tiếp trong phát triển vận động có thể bị chậm trễ.
         Trẻ nhỏ thường gặp khó khăn trong việc bắt chước các động tác.
         Nhiều trẻ rất hiếu động, nhưng sẽ giảm bớt khi đến tuổi thiếu niên.
         Hay nhăn nhó, vỗ đập cánh tay, xoắn vặn bàn tay, đi nhón gót, chạy chúi đầu về phía trước, nhảy, đi đều bước, lắc lư hoặc đu đưa thân mình, xoay đầu hoặc đập đầu xuống đất, vào tường.
         Một số trẻ có trạng thái căng cơ khi phấn khích hoặc khi quá chăm chú.
Các khiếm khuyết về trí tuệ và nhận thức
         Hầu hết trẻ tự kỷ đều có chậm phát triển trí tuệ (Rutter, 1978). Khoảng 40-60% có IQ < 50. Chỉ khoảng 20-30% có IQ > 70. Do đa số trẻ tự kỷ khó làm các test trí tuệ (nhất là các test dùng lời nói) nên các kết quả IQ vẫn còn bàn cãi .
         Trẻ tự kỷ có IQ thấp thường kèm theo các khiếm khuyết nặng về kỹ năng quan hệ xã hội và có nhiều đáp ứng xã hội lệch lạc, vd. hay sờ mó hoặc ngửi đồ vật và người khác, có những hành vi định hình và tự gây thương tích bản thân (Bartak và Rutter, 1976).
         1/3 trẻ tự kỷ có chậm phát triển trí tuệ sẽ bị động kinh, còn trẻ tự kỷ có trí tuệ khá thì tỷ lệ này thấp hơn (Rutter, 1978). Vì vậy, IQ cũng phần nào có ý nghĩa tiên lượng.
         Khác với những trẻ chậm phát triển tâm thần, tình trạng chậm phát triển của trẻ tự kỷ vẫn còn chừa lại những “khoảng” trí tuệ bình thường hoặc gần như bình thường (thể hiện trong phần thao tác của các test trí tuệ).
         Kanner (1943) cũng lưu ý đến khả năng của trí nhớ xa ở các trẻ tự kỷ. Các kỹ năng đặc biệt của trẻ tự kỷ thường thuộc các lĩnh vực âm nhạc, cơ học và toán học.
         Lockyer (1967) cho rằng trẻ tự kỷ thường có khả năng trội về thao tác bằng tay và kỹ năng thị giác-không gian, trong khi lại rất kém ở các kỹ năng đòi hỏi sự suy nghĩ trừu tượng hoặc trình tự lôgic.
         Về nhận thức: trẻ tự kỷ không thể bắt chước, không hiểu ý nghĩa của lời nói, cử chỉ và điệu bộ, thiếu hẳn tính uyển chuyển, sáng tạo, không thể hiểu biết về luật lệ, không thể xử lý hoặc sử dụng các thông tin.
Chú ý liên kết:
         “Nghiên cứu cho thấy rằng một khi chú ý liên kết đã thành thạo, ngôn lời nói bắt đầu xuất hiện trong vòng 1 năm sau đó.” Chris Plauche Johnson, Med, MD. Trẻ bắt đầu liên kết đến một người khác bằng việc chỉ trỏ. Trẻ nhìn theo hướng cha mẹ đang chỉ và sau đó quay lại nhìn cha mẹ. Chỉ trỏ và nhìn là một sự giao tiếp và chức năng xã hội. Biểu thị cho một chức năng xã hội(10-12m). Trẻ chỉ vào vật cùng lúc với nhìn qua lại giữa vật và người chăm sóc (12-14 tháng), trẻ bị Tự kỷ có thể chỉ khóc. Trẻ bị Tự kỷ có thể dắt tay cha mẹ đến vật trẻ mong muốn. Trẻ bị Tự kỷ không dùng tiếp xúc mắt để liên kết với cha mẹ.
Các rối loạn khác
         Khí sắc phẳng lặng, cảm xúc quá mức hoặc không phù hợp. Có thể mau thay đổi, khóc cười vô cớ hoặc la hét khó kiểm soát.
         Có thể leo trèo, chạy nhảy không sợ nguy hiểm, nhưng lại có thể sợ những sự vật hoặc tình huống mà bình thường là vô hại, vd. sợ các thú nuôi (chó, mèo…) hoặc sợ đến một nơi chốn nào đó.
         Thói quen kỳ dị: nhổ tóc, cắn móng tay, cườm tay, cổ tay hoặc các phần khác của cơ thể. Các thói quen này thường gặp ở trẻ tự kỷ có chậm phát triển.
         Tự xoay người vòng vòng mà không bị chóng mặt.
         Động kinh xảy ra ở 1/4 đến 1/3 trường hợp. Thường cơn đầu tiên xảy ra ở tuổi thiếu niên (Deykin & MacMahon, 1979).



CÁC RỐI LOẠN TÂM THẦN KÈM THEO

Kém tập trung và chú ý
Tăng động
Các bận tâm bất thường
Ám ảnh
Hành vi thúc ép, nghi thức
Nói định hình
Phong cách định hình
Lo âu, sợ hãi
Rối loạn khí sắc
Rối loạn giấc ngủ
Tự gây thương tích
Tics
Các triệu chứng về tiêu hóa
(táo bón, trào ngược dạ dày thực quản , tiêu chảy…)
Suy kém thị giác – thính giác

Rối loạn lưỡng cực.
64%
36-48%
43-88%
37%
16-86%
50-89%
68-74%
17-74%
9-44%
11%
24-43%
8%

18-52%

7-20% suy kém thính giác.
4% suy kém thị giác 

15% người lớn bị tự kỷ

Bài viết có sự tham khảo từ tài liệu của BS. NGUYỄN MINH TIẾN : TỔNG QUAN TỰ KỶ.

Popular Posts

LI DỊ - NHỮNG CON SỐ "ẤN TƯỢNG"

Có lẽ hình phạt khủng khiếp nhất đối với con người đó là “bất tử trong cô độc”. Trải qua lịch sử hình thành dài lâu từ thưở sơ khai cho đến ngày hôm nay, con người không ngừng phát triển những cách thức và công nghệ phát triển sự giao tiếp ngày một tinh vi hơn. Để thoát khỏi cảm giác cô độc như 1 hình phạt kia, con người luôn tìm đến với nhau, gắn kết cùng nhau sau khi trải qua một hành trình dài cho việc tìm hiểu và tạo nên sự hòa hợp dựa trên cách thức gắn kết rất đổi cao cả, đó chính là tình yêu. Có lẽ ai cũng có cách nhìn, cách thể hiện cho riêng mình điều đó mang đậm bản sắc cá nhân, một nét đặc trưng về tính cách. Những quy tắc này không đâu xa lạ, chỉ là tập hợp một số cách ứng xữ trong giao tiếp mà điều này sẽ góp phần làm cho chúng ta “yêu và được yêu” một cách trọn vẹn nhất có thể, nhưng chắc hẳn nhiều lúc chúng ta sẽ dễ lãng quên trong cuộc sống đầy tranh đua và mệt mỏi. Dù là vô tình hay hữu ý xin hãy trân trọng từng giây phút khi yêu, một sự chú tâm dù là rất nhỏ ...

VAI TRÒ CỦA GIÁM SÁT TRONG THAM VẤN – TRỊ LIỆU TÂM LÝ

Công việc tham vấn - trị liệu tâm lý luôn là một lĩnh vực đầy bí ẩn, đầy cuốn hút khi bạn sử dụng chính “con người của nhà tham vấn/nhà trị liệu” để làm việc với thân chủ - những người đang có những vấn đề khó khăn về tâm lý, rối loạn về chức năng về tâm lý. Dựa trên những kỹ thuật đặc trưng tác động đến tâm lý con người thông qua tiến trình trao đổi/chia sẻ, cung cấp thông tin…xin tạm được gọi là “điều trị thông qua lời nói”. Chính bản thân những nhà chuyên môn về tâm lý, nhà thực hành tâm lý cũng là con người. Đôi lúc, họ trở nên mệt mỏi với khó khăn trong những ca can thiệp, những trường hợp mà bản thân nhà tham vấn/trị liệu thấy “con người của chính mình” trong những rắc rối bản thân TC (thân chủ) đang gặp phải, đó là những vấn đề rắc rối trong công việc, các mối quan hệ, việc vận dụng các liệu pháp can thiệp…chính những vấn đề này, đòi hỏi có sự can thiệp và hỗ trợ từ những người giám sát (NGS). Một nhà trị liệu/hay một nhà tham vấn với những kỹ năng thực hành tu...

RỐI LOẠN PHÁT TRIỂN Ở TRẺ EM - NÊN HIỂU NHƯ THẾ NÀO VỀ QUAN ĐIỂM CHO RẰNG NHỮNG RỐI LOẠN PHÁT TRIỂN Ở TRẺ MẮC PHẢI LÀ DO CÁCH GIÁO DỤC VÀ TIẾP XÚC TỪ PHIÁ GIA ĐÌNH CỦA TRẺ

Hiện nay với sự phát triển của các phương tiện truyền thông, nhiều người tin rằng những rối loạn phát triển như tự kỷ, ADHD, chậm phát triển tâm thần, chậm phát triển ngôn ngữ, khó khăn trong học tập… không phải do cách giáo dục của gia đình, thì cũng không ít người lên án cho rằng nguyên nhân chính gây ra những rối loạn trên là do cách giáo dục, tiếp xúc với trẻ của gia đình (cưng chìu, ít tương tác, ít tiếp xúc với trẻ, bỏ bê trẻ..) điều này nên được nhìn nhận như thế nào ? Ngày nay, với sự phát triển của đời sống hiện đại, bên cạnh những lợi ích của những thành quả vượt bậc ấy là những hệ lụy đi kèm theo. Khi chúng ta nhìn ở một góc độ tổng thể khách quan, những hệ lụy này có ảnh hưởng đến chất lượng đời sống cũng như là sự phát triển về cả tâm lí – thể chất của con người. Tiếp cận ở một phương diện cụ thể hơn, sự phát triển của các phương tiện truyền thông cũng góp phần không nhỏ đối với đời sống xã hội. con người được tiếp cận nhiều hơn với tri thức khoa học, tiện lợi ...